Hiển thị các bài đăng có nhãn dầu nhờn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn dầu nhờn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 20 tháng 6, 2012

Nữ sinh ĐH Hồng Bàng lãnh án tử hình

Nữ sinh viên ĐH Hồng Bàng được nhiều đối tượng nước ngoài thuê vận chuyển ma túy vào Việt Nam với giá hàng ngàn USD. Do hám lợi, nữ sinh này lôi kéo em ruột vào con đường tù tội.
Ngày 20/6, Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao tại TPHCM đã chấp nhận kháng nghị tăng án của VKSND TPHCM, tăng hình phạt đối với bị cáo Trần Hà Duy (SN 1989, quê Lâm Đồng) từ chung thân lên tử hình về tội “Vận chuyển trái phép chất ma túy”.
Nữ sinh viên liên tục kêu oan khi được dẫn ra xe tù.
Nữ sinh viên liên tục kêu oan khi được dẫn ra xe tù.
Trước đó, xử sơ thẩm ngày 27/3, TAND TPHCM đã tuyên phạt Trần Hà Duy (23 tuổi, quê Lâm Đồng) tù chung thân và Trần Hạ Tiên (21 tuổi, em ruột Duy) 20 năm tù về tội “Vận chuyển trái phép chất ma túy”. Sau đó, Duy bị VKSND TPHCM kháng nghị lên tử hình.
Tối 18/7/2011, qua kiểm tra hành lý, Chi cục Hải quan Cửa khẩu sân bay Tân Sơn Nhất phát hiện trong đáy va ly của Trần Hạ Tiên, đi trên chuyến bay từ Doha về Việt Nam, có giấu một bao nilon màu đen quấn băng keo, bên trong chứa chất rắn màu trắng dạng tinh thể.
Tổ công tác đã tiến hành lập biên bản, giao Tiên và tang vật cho Cơ quan CSĐT Bộ Công an xử lý. Kết quả giám định cho thấy bọc màu đen trong vali của Tiên là chất Methamphetamin (tiền chất ma túy) trọng lượng 4 kg.
Nghe tin em bị bắt, Duy từ Campuchia về Việt Nam đầu thú và khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội.
Theo đó, năm 2007, trong một lần đi xe buýt, Duy quen với Francis (quốc tịch Kenya) và hai bên trao đổi số điện thoại cho nhau.
Sau đó, Francis gọi điện thoại đề nghị Duy vận chuyển hàng mẫu là quần áo, giày dép cho công ty của y với tiền công mỗi chuyến là 500 USD nếu đi Malaysia và 1.000 USD nếu đi Cotonou, Benin không kể tiền vé máy bay và chi phí khác.Vì ham tiền nên Duy giới thiệu cho em gái mình là Tiên, bạn là Huỳnh Ngọc Lợi cùng tham gia.
Ôm chầm lấy cha ruột lần cuối.
Ôm chầm lấy cha ruột lần cuối.
Tính đến ngày bị bắt, Duy và các đối tượng đã vận chuyển cho Francis 11 lần với 7 chiếc valy và túi xách, bên trong có chứa chất ma túy.
Theo đó, Duy đã thuê Lợi vận chuyển 1 chiếc vali có chứa 3,5 kg chất ma túy từ Cotonou, Benin về Việt Nam và chuẩn bị mang sang Campuchia thì bị bắt giữ. CQĐT đã làm rõ ý thức chủ quan của Lợi là đã kiểm tra vali nhiều lần nhưng không phát hiện gì khả nghi nên chưa đủ cơ sở xử lý hình sự.
Đối với 4 kg chất ma túy Tiên vận chuyển, khi Tiên đến Cotonou, Benin và được một người da đen tên John đón và đưa về khách sạn. Khi John đưa cho Tiên chiếc vali, Tiên kiểm tra phát hiện dưới đáy có chất sờ vào như bột ngọt, biết là ma túy nên lo sợ và nhắn tin cho chị gái.
Tuy nhiên, Duy vẫn cố chấp bảo Tiên cứ vận chuyển về Việt Nam vì đã nhiều lần trót lọt. Khi Tiên mang chiếc vali chứa 4 kg chất ma túy về đến Tân Sơn Nhất thì bị bắt giữ.
Như vậy, trong vụ án này, Duy phải chịu trách nhiệm 7,5 kg chất ma túy được giấu trong vali của Lợi và Tiên (trong đó Lợi 3,5 kg còn Tiên 4 kg).
Trong phiên sơ thẩm, vị đại diện VKSND TPHCM đề nghị mức án tử hình đối với Duy và tù chung thân đối với Tiên. Tuy nhiên, HĐXX nhận định, cả hai bị cáo đều không có tiền án, tiền sự, lần đầu phạm tội, thành khẩn khai báo với cơ quan điều tra nên đã xem xét giảm nhẹ hình phạt và tuyên mức án như trên.
Tuy nhiên, tại phiên phúc thẩm, HĐXX đã đồng tình với kháng nghị của VKSND TPHCM khi cho rằng, cấp sơ thẩm xử tù chung thân là quá nhẹ, chưa tương xứng với tính chất và hành vi của bị cáo Duy. Mặc dù được ăn học đến nơi đến chốn nhưng vì hám lợi, Duy đã bất chấp mọi thủ đoạn để vận chuyển "cái chết trắng". Xét thấy, việc loại Duy khỏi đời sống xã hội là cần thiết nên HĐXX tuyên mức án như trên.
Theo NLĐ

Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2012

'Người hùng Fukushima 50' trong thời khắc sinh tử

 


Đứng im như hóa đá khi nghe lệnh sơ tán sau động đất ở nhà máy Fukushima, một công nhân tự hỏi liệu mình có nên cởi bỏ bộ trang phục chống phóng xạ để bỏ đi không, và ông đã ở lại vì 'không muốn rời đi như một kẻ hèn nhát'.
> Anh hùng thầm lặng tại Nhật


Những người ở lại nhà máy Fukushima I sau thảm họa làm việc trong điều kiện khó khăn và nguy hiểm. Ảnh: AP

Koichi Nakagawa kể với Newsweek rằng ông có thể rời đi ngay vào buổi chiều ngày 11/3/2011 khi ông thấy mặt đất rung chuyển, cuộn lên như sóng, cửa sổ vỡ toang và giọng một phụ nữ phát ra từ loa phát thanh "Hãy sơ tán! Hãy sơ tán!". Chẳng bao lâu sau hàng trăm công nhân đã rời đi, trong khi Nakagawa đứng như hóa đá.

40 phút sau, ông thấy toàn bộ đại dương như bị rút hết nước để rồi một cơn sóng cao 15 m ập vào bờ, tràn ngập khắp 6 lò phản ứng của nhà máy điện hạt nhân Fukushima ở phía đông bắc đất nước.

Nakagawa đã có thể sơ tán trong thời điểm đó vì xét cho cùng, ông cũng chỉ là nhà thầu phụ, phụ trách giám sát và vận hành nhà máy trong điều kiện bình thường. Nhưng sau đó Nakagawa trở thành một trong những người của đội "Fukushima 50" tìm cách chống chọi với nguy cơ thảm họa hạt nhân khủng khiếp nhất của thế giới kể từ sau thảm họa Chernobyl.

Do không ai được phép ở trong nhà máy Fukushima I quá 15 phút, nhóm người ở lại làm việc theo chế độ luân phiên để đảm bảo rằng luôn có 50 người cùng xuất hiện trong nhà máy nên Nakagawa và gần 200 người ở lại để cứu nhà máy được gọi là nhóm "Fukushima 50".

Trong 24 giờ đầu tiên, Nakagawa cùng những đồng nghiệp phải dọn đống đổ nát và các mảnh vỡ từ nhà máy, sau đó lực lượng cứu hỏa từ Tokyo mới đến để làm nguội các lò phản ứng bằng nước biển. Sau khi trở về tòa nhà trung tâm, ông thấy nhà máy như một bệnh viện dã chiến với những chiến binh kiệt sức. Sảnh chính chật cứng những công nhân mệt mỏi bàn tán về việc tăng nhiệt độ ở các lò phản ứng và mức độ phóng xạ ngày một cao ở nhà máy.

Trong khi đó, các lò phản ứng đang bị rò rỉ phóng xạ. Không có điện để bơm nước vào các lò phản ứng quá nóng, các thanh nhiên liệu sắp phát nổ. Các công nhân chạy đua để bơm nước biển vào, nhưng đã không kịp. Lò phản ứng số 1 phát nổ. "Tôi nghĩ, thế là hết rồi", Jiro Kimura, một công nhân đã gắn bó cả cuộc đời với công ty điện lực Tokyo (TEPCO) cho biết.

Sau khi lò phản ứng số 1 phát nổ, tất cả nhân viên từ lãnh đạo đến công nhân của TEPCO đều rất hoang mang, lo lắng. Vài ngày sau, lò phản ứng số 3 lại phát nổ. Các nhân viên tại nhà máy khá lo lắng về mức độ phóng xạ bị rò rỉ nhưng vẫn tiếp tục làm việc. Sau đó, công ty còn cử thêm các chuyên gia và công nhân tới nhà máy để khắc phục sự cố. Nakawa tiếp tục làm việc cho đến tháng 8 thì được nghỉ để chăm sóc sức khỏe vì phơi nhiễm phóng xạ cao gấp ba lần mức cho phép.

Một năm đã trôi qua, chính phủ tuyên bố nhà máy Fukushima I đạt trạng thái "tắt nguội" và nằm trong tầm kiểm soát vào tháng 12 năm ngoái. Các nhà báo đã bắt đầu được tiếp cận với nhà máy nhưng các chuyên gia cho biết nguy hiểm vẫn chưa chấm dứt vì không xác định được vị trí của các thanh nhiên liệu tan chảy và việc hủy bỏ nhà máy Fukushima I phải mất nhiều thập kỷ mới hoàn thành.

Với những "người hùng Fukushima 50" thì nguy hiểm càng hiện rõ. Họ bị phơi nhiễm phóng xạ và chưa biết sức khỏe về lâu dài sẽ bị ảnh hưởng đến đâu. Họ đã ở bên nhà máy trong thời khắc khó khăn nhất, hy sinh sự an toàn của mình và được nhắc đến như những "anh hùng thầm lặng", "anh hùng vô danh" của nước Nhật.

Vũ Hà